Blog
Mẹo, góc nhìn và tin tức mới nhất về việc học tiếng Anh
Thể bị động siêu đơn giản: be + quá khứ phân từ, khi nào nên dùng?
Đọc tin tức, đọc hướng dẫn, trò chuyện công việc, thể bị động xuất hiện ở khắp mọi nơi. Bài viết này với phương pháp chuyển đổi 3 bước, bảng so sánh các thì, cùng mẹo nhận biết "người thực hiện không quan trọng thì dùng bị động", sẽ giúp bạn dễ dàng làm chủ be + quá khứ phân từ, thậm chí hiểu rõ cả việc có nên thêm by hay không.
Cấu trúc phân từ: Viết câu trau chuốt hơn với hai hậu tố V-ing và p.p.
Bạn muốn gộp hai câu thành một câu tiếng Anh súc tích hơn? Cấu trúc phân từ chính là câu trả lời. Học cách đơn giản hóa mệnh đề bằng V-ing (chủ động) và p.p. (bị động), kết hợp với mẹo xác định "Tôi có phải là người thực hiện hành động không?", thì dù gặp bao nhiêu câu bạn cũng không còn e ngại. Đi kèm các ví dụ đúng/sai và phương pháp kiểm tra.
Mệnh đề quan hệ không xác định: Thêm một dấu phẩy, ý nghĩa đã khác biệt
Cùng một câu, việc có thêm dấu phẩy hay không sẽ tạo ra sự khác biệt rất lớn về mặt ý nghĩa. Bài viết này sẽ sử dụng các ví dụ thực tế để giúp bạn hiểu rõ về mệnh đề quan hệ không xác định: khi nào nên thêm dấu phẩy để bổ sung thông tin, tại sao không thể dùng that, mệnh đề nào lược bỏ đi sẽ gây ảnh hưởng đến ý nghĩa của câu, đồng thời đối chiếu với mệnh đề quan hệ xác định để giúp bạn nắm vững bí quyết phân biệt ngay lập tức.
have to, must, should: Phân biệt rõ ràng 3 cách dùng 'phải/nên' trong tiếng Anh
have to, must, should đều được dịch là 'phải/nên', vì vậy rất dễ bị nhầm lẫn với nhau. Bài viết này sẽ giúp bạn phân biệt chúng bằng một mẹo cực kỳ đơn giản: dùng have to cho các quy định bên ngoài, dùng must khi bản thân tự thấy cần thiết, và dùng should để đưa ra lời khuyên. Ngoài ra, bài viết còn giúp bạn tránh những cái bẫy phổ biến giữa mustn't và don't have to.
may hay might? Hiểu rõ cách dùng để dự đoán và xin phép
may và might trông rất giống nhau và ý nghĩa cũng thường xuyên trùng lặp, khiến nhiều người học luôn bối rối mỗi khi gặp phải. Bài viết này sẽ dựa trên hai khía cạnh là "mức độ khả thi" và "sự trang trọng, lịch sự" để giúp bạn xây dựng cảm giác ngôn ngữ, đi kèm các mẹo phân biệt cực kỳ hữu ích và những câu ví dụ tự nhiên có thể áp dụng được ngay.
can / could / can't: Động từ khuyết thiếu đầu tiên, dễ dàng nói về khả năng, sự cho phép và lời yêu cầu
can, could, can't có lẽ là những động từ khuyết thiếu đầu tiên bạn được học. Bài viết này sử dụng bí quyết lựa chọn 1 trong 3: 'khả năng, sự cho phép, lời yêu cầu lịch sự' để giúp bạn nhận biết ngay lập tức nên dùng từ nào, đồng thời tránh hai lỗi nhỏ phổ biến nhất là cans và can to.
Làm chủ hoàn toàn câu mệnh lệnh: Ra lệnh, mời mọc, nhắc nhở chỉ trong một câu, thêm please là không lo bất lịch sự
Trong tiếng Anh, việc bảo ai đó ngồi xuống, nhắc nhở họ đừng lo lắng, hay rủ bạn bè cùng đi đều dùng chung một kiểu câu — câu mệnh lệnh. Cấu trúc của nó đơn giản đến kinh ngạc: chỉ cần bắt đầu trực tiếp bằng động từ nguyên mẫu. Bài viết này sẽ hướng dẫn bạn 4 cách dùng: bắt đầu bằng động từ nguyên mẫu để đưa ra mệnh lệnh, dùng Don't để thể hiện sự phủ định, thêm please để trở nên lịch sự hơn, dùng Let's để cùng đưa ra đề nghị, đi kèm các ví dụ đúng sai và mẹo nhận biết cực kỳ dễ nhớ.
Làm thế nào để đặt câu hỏi trong tiếng Anh? Một quy tắc cốt lõi "đảo vị trí chủ ngữ và trợ động từ" giúp xử lý gọn câu hỏi Yes/No và Wh-
Trong tiếng Trung, đặt câu hỏi chỉ cần thêm một từ để hỏi ở cuối câu, nhưng tiếng Anh lại đòi hỏi phải đảo ngược hoàn toàn trật tự từ. Bài viết này sử dụng một quy tắc cốt lõi "đảo vị trí chủ ngữ và trợ động từ" để giúp bạn nắm vững hai dạng câu hỏi: câu hỏi Yes/No (Do you…? / Are you…?) và câu hỏi Wh- (What do you…?), đồng thời chia sẻ phương pháp kiểm tra trong 3 giây và những lỗi sai phổ biến nhất mà người học thường mắc phải, giúp bạn tự tin mở lời đặt câu hỏi ngay sau khi đọc.
will, be going to, thì hiện tại tiếp diễn: 3 cách nói về tương lai, làm sao để chọn mà không sợ sai
Chỉ một từ 'sẽ' trong tiếng Việt, nhưng tiếng Anh lại có đến ba cách nói. Bài viết này sẽ dùng một mẹo đơn giản giúp bạn phân biệt rõ will, be going to và thì hiện tại tiếp diễn: đã lên kế hoạch hoặc có dấu hiệu rõ ràng thì dùng be going to, quyết định tức thời hoặc chỉ là suy đoán thì dùng will, còn cuộc hẹn đã chắc chắn thì dùng V-ing. Đi kèm các ví dụ đúng sai thực tế và quy tắc phân biệt cực kỳ dễ áp dụng.