Zero article: Khi nào không cần dùng the và a?
Sau khi học cách dùng a / an / the, nhiều người sẽ bị vướng ở bước tiếp theo: có những câu rõ ràng có danh từ nhưng phía trước lại không thêm gì cả. I go to school by bus. (Tôi đi học bằng xe buýt.) Trong câu này, school không thêm mạo từ, bus cũng không, trông có vẻ như bị thiếu từ nhưng thực ra viết như vậy mới đúng.
Trường hợp "không dùng cả ba mạo từ này" trong tiếng Anh được gọi là zero article (không mạo từ). Nó có các quy tắc riêng, và những quy tắc này không nhiều như bạn nghĩ. Bài viết này sẽ giải thích rõ ràng những trường hợp phổ biến nhất cùng một lúc. Sau khi đọc xong, bạn sẽ biết những danh từ nào vốn dĩ không cần từ nhỏ bé đó đứng trước.
Nếu bạn vẫn chưa chắc chắn về cách chọn giữa a, an và the, bạn nên đọc trước bài viết 〈Mạo từ tiếng Anh a / an / the: Những từ nhỏ dễ bị bỏ sót nhất〉 của chúng tôi để xây dựng nền tảng vững chắc, sau đó quay lại đọc bài viết này về các trường hợp "không thêm mạo từ" thì sẽ dễ hiểu hơn nhiều.
Nắm vững nguyên tắc chung trước
Nguyên tắc cốt lõi nhất của zero article là: Khi bạn đang nói về "một nhóm/loại chung" hoặc "một khái niệm trừu tượng", chứ không phải một thứ cụ thể có thể chỉ tay vào để đếm, thì không thêm mạo từ。
Hãy ghi nhớ câu này, mọi trường hợp dưới đây sẽ trở nên rất dễ hiểu.
Trường hợp 1: Danh từ số nhiều chỉ chung
Khi bạn nói về "tất cả những thứ thuộc về..." hoặc "một nhóm/loại chung nào đó", hãy dùng danh từ số nhiều và không thêm mạo từ phía trước.
- I like dogs. (Tôi thích chó.) Chỉ chung loài chó trên toàn thế giới, không phải một vài con cụ thể nào đó.
- Cats are independent. (Mèo rất độc lập.)
- Children need a lot of sleep. (Trẻ em cần ngủ nhiều.)
Hãy so sánh để thấy rõ sự khác biệt:
- I like dogs. ✓ (Thích loài chó nói chung)
- I like the dogs. (Thích những con chó cụ thể đó, ý nghĩa bị giới hạn vào một vài con xác định)
Cả hai câu đều đúng, nhưng ý nghĩa khác nhau. Khi nói về sở thích chung như "Tôi thích chó", chỉ cần dùng dogs là đủ.
Trường hợp 2: Danh từ không đếm được chỉ chung
Những thứ không thể đếm từng cái một như nước, thời gian, tiền bạc, âm nhạc, khi nói một cách chung chung thì cũng không thêm mạo từ.
- Water is important. (Nước rất quan trọng.)
- I don't have time. (Tôi không có thời gian.)
I don't have a time.✗ - Money can't buy happiness. (Tiền bạc không mua được hạnh phúc.)
- She loves music. (Cô ấy yêu âm nhạc.)
Mẹo nhớ: Tự hỏi bản thân "Thứ này có thể đếm một cái, hai cái được không?" Những thứ không đếm được (nước, thời gian, hạnh phúc), khi nói chung chung thì không thêm mạo từ.
Trường hợp 3: Các bữa ăn không thêm mạo từ
Các từ chỉ bữa sáng, bữa trưa, bữa tối, khi nói về các bữa ăn hàng ngày, không thêm mạo từ phía trước.
- Let's have lunch together. (Chúng ta cùng ăn trưa nhé.)
Let's have a lunch together.✗ - I had breakfast at home. (Tôi đã ăn sáng ở nhà.)
- What's for dinner? (Tối nay ăn gì?)
Trường hợp 4: Thể thao, các môn bóng không thêm mạo từ
Khi nói "chơi một môn thể thao nào đó", không thêm mạo từ trước tên môn thể thao, và thường đi kèm với động từ play.
- I play tennis every weekend. (Tôi chơi quần vợt mỗi cuối tuần.)
I play the tennis every weekend.✗ - They play basketball after school. (Họ chơi bóng rổ sau giờ học.)
- Do you like football? (Bạn có thích bóng đá không?)
Có một điểm rất dễ nhầm lẫn ở đây: khi nói về nhạc cụ thì ngược lại phải thêm the, ví dụ: play the piano (chơi đàn piano), play the guitar (chơi đàn guitar). Cách phân biệt đơn giản: Thể thao không thêm, nhạc cụ thêm the.
Trường hợp 5: Ngôn ngữ, môn học không thêm mạo từ
Khi nói về một ngôn ngữ hoặc một môn học, không thêm mạo từ phía trước.
- She speaks English and Japanese. (Cô ấy nói tiếng Anh và tiếng Nhật.)
She speaks the English and Japanese.✗ - I'm learning Spanish. (Tôi đang học tiếng Tây Ban Nha.)
- He teaches history. (Thầy ấy dạy lịch sử.)
Trường hợp 6: Phương tiện giao thông dùng với by, không thêm mạo từ
"Đi bằng phương tiện giao thông nào đó" dùng by + phương tiện, ở giữa không thêm mạo từ và không dùng dạng số nhiều.
- I go to school by bus. (Tôi đi học bằng xe buýt.)
I go to school by a bus.✗ - They travel by train. (Họ đi du lịch bằng tàu hỏa.)
- We came home by car. (Chúng tôi đi xe hơi về nhà.)
Lưu ý một ngoại lệ: nói "đi bộ" thì dùng on foot (đi bộ), cụm này dùng on, không dùng by.
Trường hợp 7: Các cụm từ như go to school, go to bed
Có một nhóm cụm từ rất phổ biến không thêm mạo từ trước danh từ, vì trọng tâm nằm ở "đi để làm việc đó", chứ không phải bản thân địa điểm đó.
- I go to school by bus. (Tôi đi học bằng xe buýt.) school chỉ "việc đi học".
- She goes to bed early. (Cô ấy đi ngủ sớm.) bed chỉ "việc đi ngủ".
- He's at work right now. (Bây giờ anh ấy đang làm việc.)
Hãy so sánh sự khác biệt để hiểu rõ hơn:
- go to school ✓ Đi học (với tư cách là học sinh)
- go to the school Đến trường học đó (ví dụ: phụ huynh đến trường họp, chỉ tòa nhà cụ thể đó)
Khi bạn nói về "việc thực hiện hoạt động đó" (đi học, đi ngủ, đi làm) thì không thêm mạo từ. Chỉ khi bạn nói về "địa điểm cụ thể đó" mới thêm the.
Mẹo nhỏ quyết định trong một giây
Lần tới khi gặp một danh từ mà không chắc có nên thêm mạo từ hay không, hãy tự hỏi câu này:
"Mình đang nói về một nhóm/loại chung, một khái niệm, hay một hành động theo thói quen?"
- Đúng vậy → Phần lớn là không dùng mạo từ (dogs, water, lunch, tennis, English, by bus, go to school).
- Mình đang chỉ một thứ cụ thể, đếm được, và người nghe biết rõ là thứ nào → Quay lại dùng a / an / the.
Cộng thêm hai cách phân biệt nhỏ đã đề cập trước đó, bạn đã có thể nắm chắc đến 80-90% các câu giao tiếp hàng ngày rồi:
- Thể thao không dùng, nhạc cụ thêm the: play tennis / play the piano.
- Làm việc đó không dùng, địa điểm đó thêm the: go to school / go to the school.
Luyện tập thế nào trên Loopy
Những thứ như zero article rất khó nhớ lâu nếu chỉ học thuộc lòng một bảng biểu. Cách để sử dụng trôi chảy thực sự là gặp đi gặp lại nó trong các câu thực tế. Các khóa học phân cấp của Loopy đưa các cụm từ như have lunch, play tennis, by bus, go to school vào các đoạn hội thoại gần gũi với trình độ của bạn một cách tự nhiên. Khi nghe, đọc theo và nói, bạn sẽ liên tục bắt gặp dạng "không mạo từ" nguyên bản của chúng.
Kết hợp với lịch ôn tập theo đường cong trí nhớ, những câu này sẽ xuất hiện lại ngay khi bạn chuẩn bị quên, giúp việc "không cần thêm thì không thêm" dần trở thành phản xạ tự nhiên mà không cần suy nghĩ. Khi gặp từ vựng không chắc chắn, bạn cũng có thể dễ dàng tra cứu bằng từ điển tích hợp xem đó là danh từ đếm được hay không đếm được, đây chính là manh mối mấu chốt để quyết định có thêm mạo từ hay không.
Hãy bắt đầu từ những câu thường dùng hàng ngày ở trên, xem ví dụ, đọc theo, và lần tới khi mở miệng nói, bạn sẽ dùng đúng.